Bài văn hay tả con gà trống lớp 4

Gà trống là con vật quen thuộc của làng quê Việt Nam. Với một số bài văn tả con gà trống đặc sắc sau đây, các em sẽ hiểu rõ hơn về những đặc điểm của con gà trống, từ đó tham khảo và phát triển được bài làm của mình. Chúc các em học tốt.

Tả con gà trống- Mẫu 1

Từ bao đời nay, làng quê Việt Nam không những gắn với hình ảnh lũy tre làng đung đưa trong gió, làn khói chiều tỏa ra từ những mái bếp…mà còn gắn với những âm thanh đặc trưng quen thuộc. Một trong những thanh âm thân thương ấy là tiếng gà trống gáy vang mỗi sớm ban mai.

Trong vườn nhà ngoại em cũng nuôi một con gà trống, nó là chiếc đồng hồ báo thức chạy bằng thóc của cả xóm. Chú gà được bà nuôi đã lâu, còn được bà nuông chiều cho ăn uống đầy đủ nên chú ta khá to cao, lực lưỡng, một vòng tay em ôm không hết. Mỗi khi gáy, chú ta lại phải trịnh trọng leo lên nóc chuồng gà rồi mới vương dài cổ, xù lông rồi cất tiếng vang vọng khắp xóm. Đầu chú nhỏ xíu so với thân hình mập mạp, chỉ bằng nắm tay em. Nối liền đầu với thân là chiếc cổ dài ngoằng. Em cứ ngỡ chú ta có một chiếc cổ to cho tới khi ngoại vạch đám lông dài của chú ta cho em nhìn, thì ra cổ của chú gà cũng bé xíu, bé hơn cả cổ tay em nữa. Bên dưới chiếc cổ dài lại là một cái ức trông chẳng khác nào chú đang thắt nơ để đi dự tiệc. Chú gà trống lúc nào trông cũng như một người hùng oai vệ.

Trên đầu chú ta là chiếc mào đỏ chói, lộng lẫy như vương miện của một vị vua. Đây cũng là điểm thu hút nhất của cậu chàng. Chú gà trống có chiếc mỏ tí hon màu vàng, tuy nhỏ mà rất lợi hại. Chiếc mỏ nhỏ ấy đào sâu nhanh thoăn thoắt, còn là chiếc mỏ háu ăn nhất trong đàn gà của ngoại. Đôi mắt chú nhỏ xíu, liến thoắng nhìn khắp nơi. Chú có đôi chân mập mạp, to khỏe. Đằng sau hai chân là hai chiếc cựa sắc nhọn. Đó là vũ khí để chú bảo vệ bản thân và đàn gà khỏi những gã diều hâu xấu tính. Chú gà trống khoác lên mình bộ dạ phục sang trọng màu đỏ tía pha lẫn sắc vàng và điểm thêm một chút màu bạc. Dưới ánh nắng, bộ dạ phục long lanh ánh lên vẻ quý phái, kết hợp với chiếc nơ lịch sự ở cổ, trông chú chẳng khác nào một vị hoàng tử tuấn tú, lịch thiệp mà kiêu hãnh.

Ấy vậy nhưng chú gà trống rất thân thiện. Là một chú gà có tính kỉ luật cao, vào khoảng 6 giờ sáng hằng ngày, cả xóm lại được đánh thức bởi tiếng gáy vang rền của chú. Dường như đã

thành thói quen, em cũng không cần đặt đồng hồ mỗi sáng để đi học bởi vì chú gà trống trách nhiệm đã gọi em dậy đúng giờ.

Mỗi khi rảnh, em lại theo bà ra vườn cho chú gà trống một nắm thóc. Em rất yêu quý chú gà trống của ngoại.

Tả con gà trống- Mẫu 2

“ Nhà em có con gà trống, mèo con và cún con…” Mỗi khi câu hát ấy vang lên, em lại vui vẻ nhìn về phía khu vườn nhà mình- nơi ấy có Choai- chú gà trống mà em thích nhất.

Choai được gia đình em nuôi từ hồi bé xíu như nắm tay. Đến bây giờ chú đã trở thành một con gà trống cao to lực lưỡng với vẻ ngoài đẹp mắt bóng bẩy. Em rất thích ngắm nhìn bộ lông sặc sỡ của Choai. Phần cổ được phủ một lớp lông dày vàng óng ả, mỗi khi choai đứng dưới nắng, bộ lông vàng ánh lên thật lung linh. Choai có một thân màu đỏ tía điểm xuyết chút sắc bạc, phần đuôi lại trông như chiếc cầu vồng bảy sắc. Tuy sặc sỡ như vậy nhưng nhìn tổng thể, bộ lông của Choai như một bộ vest lộng lẫy mà kiêu kì, tỏa sáng dưới ánh nắng. Bộ vest ấy kết hợp với chiếc mào đỏ chói tự như một vị vua kiêu hùng đang tỏa ánh hào quang. Vẻ ngoài khiến Choai trở nên rất “ ngầu”. Cu cậu cũng có một cặp chân chắc nịch, những chiếc móng nhọn cùng đôi cựa sắc sảo vừa giúp chú tự vệ, lại vừa là vũ khí hữu hiệu để chú đào lên mấy con giun mập mạp từ dưới lớp đất. Choai có tiếng gáy rất to và vang. Cứ mỗi buổi sáng, cu cậu lại leo lên nóc chuồng vỗ đôi cánh dài phầm phập,cái cổ rung lên và cất tiếng gáy liên hồi đến khi cả nhà em dậy mới thôi. Nhờ Choai mà chưa bao giờ em đi học muộn.

Vẻ ngoài của Choai khiến lũ gà trống xung quanh e sợ không dám lại gần, nhưng đối với em Choai lại là một người bạn vô cùng hiền lành, dễ thương. Mỗi khi đi học về, niềm vui của em là được ra vườn thăm Choai, cầm một nắm thóc cho Choai ăn. Dường như cậu chàng cũng rất quý em, cứ hễ thấy em ra vườn là không hề sợ hãi mà chạy lại đòi ăn.

Choai là niềm tự hào nhỏ của em, là chiếc chuông báo thức đầy trách nhiệm của cả gia đình. Em sẽ chăm sóc Choai thật tốt.