Nhật ký của thầy

Dear những chú đại bàng nhỏ!
Như vậy là chúng ta đã cùng nhau trải qua hai năm được học tập cùng nhau dưới mái trường Edison. Mà chính xác phải là ba năm chứ các con nhỉ, vì năm đầu tiên lớp 10, tuy thầy không chủ nhiệm nhưng thầy lại dạy môn Vật lí ở lớp mình.


Ba năm trôi qua thật là nhanh, ngoảnh mặt nhìn lại thì các con đã trưởng thành mất rồi. Mới ngày nào còn là những cô, cậu bé chập chững bước vào thời cấp 3, lại ở một ngôi trường mới, lạ trường, lạ bạn, lạ thầy cô. Tuy nhiên, với những tình cảm chân thành, yêu thương hết mực từ các thầy cô, các con đã hòa nhập nhanh với môi trường mới.

Lớp mình đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp phải không các con, chắc các con luôn nhớ tới thầy với những buổi sinh hoạt lớp ngồi nghe như “tra tấn” nhỉ, những buổi “tâm sự mỏng” như thế chắc hẳn là một áp lực ghê gớm của các con, những bạn ưa thích sự náo nhiệt hơn là những giờ phút phải nghe những điều chia sẻ về cuộc sống, triết lí nhân sinh, đối nhân xử thế… Nhưng thầy biết, các con là những đứa trẻ tử tế và có trách nhiệm, tuy nhàm chán là thế, nhưng các con vẫn ngồi nghe với sự tập trung cao độ, làm thầy cũng cao hứng và nói một mạch đến nỗi tiết sinh hoạt lớp chưa bao giờ là đủ thời gian. Mọi sự đều bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, các con đã là những đứa trẻ tử tế thì chắc chắn các con sẽ đạt được thành công trong cuộc sống. Những kỉ niệm đẹp, những bài học nhỏ mà thầy cô đã tạo dựng cho các con sẽ là hành trang đi theo các con trong suốt cuộc đời.


Giờ đây, ngồi một mình và viết cho các con những lời tâm sự, những hình ảnh trong 3 năm vừa qua đang hiện lên như một bức tranh sống động và chân thực, từng bạn, từng bạn một thầy còn nhớ rất rõ, những cử chỉ, hành động, lời nói, những thói quen, những trò đùa tinh nghịch cũng như những giây phút lắng đọng, những giây phút các con làm thầy bất ngờ về món quà sinh nhật sớm (vì sinh nhật của thầy toàn vào hè) đã làm thầy xúc động đến phát khóc. Nhiều, nhiều lắm những kỉ niệm về một thời áo trắng của các con mà thầy vinh dự được hiện diện trong quãng thời gian tươi đẹp đó.
Thầy trò mình còn một chuyến đi về quê thầy nhỉ, con covid vô duyên đã làm lỡ mất bao nhiêu chuyện thú vị của chúng mình. Thôi thì cuộc đời mà, ta phải biết thích ứng và thay đổi theo cuộc sống chứ các con nhỉ. Dù ở nơi đâu, các con hãy luôn nhớ về Edison, về một thời áo trắng mộng mơ và chứa đựng vô vàn những kỉ niệm tươi đẹp. “Cuộc đời mỗi người là những chuyến đi, chúng ta đã cùng nhau tạo ra một quãng thời gian thật đẹp. Các con hãy bước tiếp trên đôi chân của mình, tự tạo ra một lối đi đẹp đẽ nhất và đừng quên mang theo những kỉ niệm tuyệt vời của tuổi học trò. Thầy yêu các con nhiều nhiều!”
Thầy chủ nhiệm
Trịnh Viết Hào